Khi Phân Tích Không Có Dữ Liệu: Vạch Trần Căn Bệnh Bịa Chuyện Trong Ngành Crypto
Phạm Dũng
Một bản phân tích chuyên sâu trả về toàn bộ là “N/A - thông tin không đủ”. Tôi nhận được file này từ một đồng nghiệp sáng nay. Cậu ta bảo tôi: “Đây là cái kết của một hệ thống AI phân tích, nó từ chối nói bất cứ điều gì về dự án mà chúng tôi đưa vào.” Tôi mở file ra, đọc lướt qua. Chín chuyên mục, chín hàng dài những chữ viết tắt và dấu gạch ngang. Không một con số. Không một địa chỉ ví. Không một dòng code. Không một tx hash. Chỉ có sự im lặng của một cỗ máy đang cố gắng hết sức để tránh bịa chuyện. — Root: Phát hiện ICO “bom xịt” đầu tiên từ chính thái độ của một hệ thống phân tích từ chối kết luận. — Root: Lật tẩy điều mà cả ngành đang cố tình lờ đi: chúng ta đã đẻ ra hàng ngàn bản phân tích rỗng tuếch mỗi ngày, và một bản phân tích trung thực đến mức tự nhận “không biết” lại trở thành thứ xa lạ đến mức đáng báo động. — Root: Lật tẩy chính bạn, người đang đọc những dòng này, vì bạn cũng đang tìm kiếm một câu chuyện, một tín hiệu, một thứ gì đó để tin — và bạn sẽ khó chịu khi tôi nói với bạn rằng không có gì để tin cả.
Tôi bắt đầu nghề pháp y on-chain của mình năm 2017. Khi đó, một bản whitepaper dài 40 trang có thể huy động vài nghìn ETH chỉ trong vài giờ. Tôi là một trong những kẻ ngây thơ đó. Tôi đã bỏ 5 ETH vào một dự án lưu trữ phi tập trung tên là FilePay — một cái tên “hàng hiệu” đánh bóng là sẽ đánh bại Filecoin. Filecoin thời điểm đó vẫn chưa lên mainnet, và FilePay đưa ra một lời hứa còn hấp dẫn hơn: lưu trữ nhanh hơn, rẻ hơn, và token sẽ “được đốt mỗi khi ai đó upload file”. Tôi đọc whitepaper, thấy mâu thuẫn trong tokenomics. Họ nói tổng cung là 100 triệu token, nhưng trong mô hình lưu thông, tôi đếm ra 120 triệu token. Tôi gửi email cho team, họ trả lời rất lịch sự bằng một câu chung chung: “Sẽ có cơ chế đốt bổ sung”. Tôi không tin. Tôi bắt đầu học viết script Python bằng Google Translate và mò mẫm từng dòng lệnh API của Etherscan. Tôi tự viết một script nhỏ để kéo lịch sử giao dịch của địa chỉ ví mà team công bố trong whitepaper. Kết quả hiện ra trên màn hình sau ba phút: 80% số token được chuyển thẳng lên sàn Binance ngay trong tuần đầu tiên sau khi ICO kết thúc. Không có sự kiện mở khóa nào cả, không có điều khoản vesting trong hợp đồng. Họ đã bán token của người mua trước khi sản phẩm được viết dòng code đầu tiên. Dự án sụp đổ sau đó ba tháng. Tôi mất 2 ETH trong số 5 ETH đầu tư ban đầu. Nhưng tôi học được bài học lớn nhất trong đời: dữ liệu on-chain không biết nói dối, nhưng người viết phân tích luôn có thể nói dối thay cho dữ liệu. — Root: Phát hiện ICO “bom xịt” đầu tiên không phải là vì tôi thông minh, mà vì tôi đã chọn tin vào dữ liệu thay vì tin vào lời hứa.
Bây giờ, mười năm sau, nhìn lại cái file “phân tích N/A” mà đồng nghiệp tôi đưa, tôi nhận ra một điều mỉa mai: hệ thống AI kia vừa làm một việc mà rất ít người trong ngành này từng làm — nó thừa nhận giới hạn của mình. Nó không bịa ra một bảng so sánh với đối thủ, không bịa ra một con số TVL, không bịa ra một nhận định “dự án này có tiềm năng tăng trưởng tốt”. Nó chỉ lặp lại một cách lạnh lùng: Tôi không có đủ thông tin để nói bất cứ điều gì.
Nhưng bạn hãy thử tìm kiếm trên Google, trên X, trên Telegram, trên bất kỳ nền tảng nào đang có cộng đồng crypto sôi động, rồi xem có bao nhiêu bản “phân tích chuyên sâu” được viết mà không hề có một nhóm dữ liệu xác thực nào. Tôi đoán bạn sẽ đếm không xuể. Vài nghìn bài mỗi ngày. Vài trăm nghìn bản tin mỗi tháng. Và trong đó, phần lớn được viết theo mô thức giống nhau: giới thiệu một dự án, ca ngợi tiềm năng, đưa ra một danh sách dài những “điểm mạnh”, kết bằng một câu cảnh báo chung chung “hãy tự nghiên cứu”. Chúng vô hại nếu chỉ ở mức đó. Nhưng chúng không vô hại. Chúng tạo ra một thứ còn nguy hiểm hơn: ảo giác về sự hiểu biết.
Hãy cùng tôi giải phẫu cái file N/A đó một cách có hệ thống, bởi vì bên trong vẻ ngoài tẻ nhạt của những dòng gạch ngang là một tấm gương phản chiếu chính xác những căn bệnh của ngành phân tích crypto của chúng ta. Mở chuyên mục đầu tiên, “Kỹ thuật”, nó đưa ra một bảng đánh giá với các cột: Chỉ số, Đánh giá, So sánh với đối thủ, Ghi chú. Tất cả đều là N/A. Một AI khiếm khuyết ư? Không. Nó có thể đang trong trạng thái “từ chối phân tích”. Nhưng tôi muốn hỏi: trong phòng họp của các quỹ đầu tư mạo hiểm, khi một đối tác mở bản deck của một dự án mới trong vòng seed, và họ hỏi “kiến trúc của bạn khác gì so với đối thủ?”, bạn có nghĩ họ sẽ chấp nhận một câu trả lời “N/A” không? Chắc chắn là không. Họ sẽ yêu cầu một bản so sánh ngay cả khi dự án chỉ mới có một trang whitepaper. Và thế là đội ngũ sáng lập, không có một sản phẩm nào, không có một dòng code nào chạy trên mainnet, sẽ ngồi xuống và bịa ra một bảng so sánh. Họ bịa ra TPS dự kiến, bịa ra chi phí giao dịch dự kiến, bịa ra mức phí bảo mật. Họ vẽ biểu đồ tăng trưởng với một đường chéo kiểu PowerPoint, và bên dưới ghi chú nhỏ “dựa trên mô hình giả định”. Vấn đề là, những con số giả định này khi bước ra khỏi phòng họp sẽ được các nhà báo và các nhà phân tích ngồi bên ngoài săn đón, rồi được viết lại thành sự thật trong những bài phân tích. Một bảng N/A ít nhất không lừa ai. Một bảng số liệu bịa đặt sẽ lừa tất cả mọi người, kể cả chính người viết ra nó.
Tôi nhớ năm 2020, trong mùa hè DeFi, tôi đã kiểm toán 15 hợp đồng của các dự án yield farming mới. Nhiều dự án trong số đó đã huy động được hàng triệu USD từ các quỹ đầu tư có tên tuổi. Khi tôi mở mã nguồn của chúng, tôi thấy một cái bẫy tương tự: hầu hết đều không có gì khác biệt về mặt kiến trúc, chỉ là một bản sao của các hợp đồng Uniswap V2 hoặc SushiSwap với một chút thay đổi về tên hàm hoặc thêm một lớp farm token. Vậy mà trong các bài phân tích, chúng được mô tả như những “cải tiến đột phá về mô hình thanh khoản”, “thiết kế incentive tinh vi”. Tôi tìm thấy lỗi tràn số trong hàm swap() của một bản fork từ Uniswap V2. Lỗi nằm ở chỗ họ đã sửa một phần mã nguồn nhưng bỏ qua việc kiểm tra số dư sau khi chuyển token. Nó có thể cho phép một kẻ tấn công làm cạn kiệt toàn bộ thanh khoản của pool bằng một hợp đồng thông minh chuyên gửi token giả. Tôi đã báo cáo lỗi đó cho nhóm phát triển của Uniswap gốc, bởi vì lỗi nằm trong code base mà họ quản lý. Họ xác nhận ngay trong đêm. Đội ngũ kỹ thuật và tôi nhận được một khoản bounty, tôi nhận 1 ETH, một con số nhỏ nhưng đủ để trong tôi khắc ghi một niềm tin: không ai kiếm được tiền từ sự mơ hồ, ngoài những kẻ bán sự mơ hồ đó.
Điều mà bảng N/A đang nói với chúng ta về mặt kỹ thuật là một phát biểu mạnh mẽ: “Chúng tôi không có bằng chứng nào cho thấy công nghệ này hoạt động, và chúng tôi sẽ không nói rằng nó hoạt động.” Nếu những nhà phân tích của các quỹ đầu tư cũng nghiêm khắc như vậy, chúng ta đã tránh được biết bao thảm họa. Hãy nghĩ về FTX — một vụ sụp đổ đã xóa sổ 8 tỷ USD tài sản của khách hàng. Tôi đã theo dõi các giao dịch lớn từ Alameda Research từ tháng 6 năm 2022. Không phải vì tôi có thông tin nội gián, mà vì tôi thấy những dòng tiền chuyển động lạ từ ví của Alameda tới các sàn giao dịch nhỏ lẻ. Lúc đó, tất cả các bản phân tích trên thị trường đều công nhận FTX là một “sàn giao dịch an toàn nhất”, có dự trữ dồi dào. Bài phân tích nào cũng trích dẫn “tính minh bạch của FTX” như một lợi thế cạnh tranh. Nhưng không một bản phân tích nào có đủ dữ liệu để trả lời một câu hỏi đơn giản: tiền của khách hàng có đang nằm trong ví của sàn giao dịch không? Đó là một câu hỏi on-chain, và các nhà phân tích của chúng ta chỉ cần query một trong các ví lớn của FTX và đếm số dư. Nhưng họ không làm. Họ viết về “sự vững chắc của mô hình”, “sự đa dạng trong nguồn thu”. Họ vẽ biểu đồ phí giao dịch. Họ phỏng vấn CEO. Họ không đếm token trên ví. Nếu họ chấp nhận một trạng thái N/A cho câu hỏi “tỷ lệ dự trữ” thay vì bịa ra một con số lạc quan, có lẽ họ sẽ không kêu gọi người khác mua token FTT như một “kênh phòng thủ”. Tôi đã truy xuất lại lịch sử sau khi FTX sụp đổ và tìm thấy 12 lần chuyển tiền bất thường từ FTX sang Alameda với tổng trị giá 2.3 tỷ USDT. Đó là 2.3 tỷ đô la rời khỏi ví của khách hàng và đi vào một công ty chị em. Trong 12 lần chuyển tiền đó, không có một lần nào được đánh dấu là “cho vay chuẩn hóa” hay “quản lý thanh khoản”. Chúng chỉ đơn giản là những bước nhảy của token. Những bản phân tích của tôi dài ba mươi trang, được công bố miễn phí trên Mirror. Nó không bao giờ trở thành một bản phân tích “hot” trên các trang tin chính thống, bởi vì nó không có một lời kêu gọi hành động nào, không có một “tín hiệu mua” hay “tín hiệu bán” nào. Nó chỉ đưa ra một chuỗi các ngày tháng, khối lượng giao dịch và các địa chỉ. Nó chán ngắt. Và nó đúng.
Một trong những phần quan trọng nhất của khung phân tích N/A là chuyên mục “Tokenomics” — kinh tế học token. Ở đó, tất cả các ô đều trống: phân bổ, lịch mở khóa, mô hình lạm phát. Trống rỗng. Đây chính là nơi mà ngành của chúng ta đã phạm tội nhiều nhất. Khi tôi mới vào nghề, tôi nghĩ rằng tokenomics là một môn khoa học. Sau năm 2017, tôi tin chắc rằng phần lớn tokenomics chỉ là một môn nghệ thuật ngụy trang lòng tham. Hãy quay lại FilePay. Whitepaper của họ vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp: 60% token dành cho cộng đồng khai thác lưu trữ, 20% cho đội ngũ với lịch khóa 2 năm, 20% cho quỹ hệ sinh thái. Sau đó, tôi xem hợp đồng, tôi thấy chỉ có một hàm mint duy nhất mà không có bất kỳ điều kiện nào giới hạn số lượng. Nó giống như một cánh cửa bảo mật khép hờ: ai có chìa khóa, chính xác là admin, đều có thể gọi hàm mint bao nhiêu lần tùy thích. Trong FilePay, họ đã gọi hàm mint ba lần trong vòng hai tuần, tổng cộng phát hành thêm 80 triệu token, và ném thẳng lên sàn. Không một trang phân tích nào nhìn thấy điều đó trước khi nó xảy ra. Họ chỉ nhìn thấy biểu đồ giá tăng vọt. Và khi nó đâm xuống, họ viết một bài phân tích khác giải thích “thị trường đã quá khắt khe”. Tôi gần như bật cười khi đọc những câu đó. Một bảng tokenomics N/A sẽ buộc nhà phân tích phải nói thẳng “Tôi không biết quỹ đội ngũ được khóa trong bao lâu”, thay vì giả vờ rằng họ đã kiểm tra. Sự thiếu trung thực đó chính là chất kết dính của một thị trường bong bóng.
Phần tiếp theo mà cái khung trống chỉ ra một cách lặng lẽ là chuyên mục “Token flow” — dòng tiền. Một bảng phân tích tốt phải có một dòng: “Địa chỉ nhà phát triển có chuyển token cho sàn giao dịch không?” Câu trả lời N/A đồng nghĩa với việc nhà phân tích không có dữ liệu để trả lời. Nhưng trong một thị trường tăng giá như hiện nay, nỗi sợ bị bỏ lỡ cơ hội lớn hơn nỗi sợ bị thua lỗ. Người ta vẫn nhớ câu chuyện về bộ sưu tập NFT “PixelPaws” với một mức sàn 10 ETH và khối lượng giao dịch dồn dập. Mọi người đổ xô vào mua. Nhưng nếu bạn hỏi một nhà phân tích “tỷ lệ giao dịch giả mạo là bao nhiêu?”, họ không thể trả lời. Không có dữ liệu. Tuy nhiên, điều đó không ngăn họ đưa ra khuyến nghị “mua mạnh” dựa trên biểu đồ khối lượng. Khi tôi dùng Dune Analytics để truy vết dòng tiền, tôi phát hiện ra rằng 70% giao dịch trong bộ sưu tập đó đến từ 3 địa chỉ ví do cùng một người kiểm soát. Họ đang mua đi bán lại chính bộ sưu tập của mình để thổi phồng khối lượng và giá sàn. OpenSea cuối cùng đã hủy niêm yết. Nhưng câu chuyện “PixelPaws” không phải là cá biệt. Nó là một ví dụ của quy luật: nếu một nhà phân tích không có đủ dữ liệu để trả lời câu hỏi “ai đang mua?”, thì anh ta nên nói “tôi không biết” thay vì đưa ra một danh sách các lý do khiến giá sẽ tiếp tục tăng. Nhưng không, trong cơn sốt này, câu trả lời “tôi không biết” không bao giờ bán được báo, không bao giờ tăng lượt theo dõi trên X.
Thế rồi đến cái chuyên mục gây khó chịu nhất đối với một kẻ làm pháp y như tôi: chuyên mục “Đội ngũ”. Trong khung N/A, nó tỉnh táo ghi: “Không có thông tin để đánh giá kỹ năng kỹ thuật, kinh nghiệm ngành hay độ ổn định của đội ngũ.” Nói cách khác, nó đang từ chối thổi phồng. Năm 2017, tôi không bao giờ gặp một nhà phân tích nào viết một bài mà không nhắc đến tiểu sử đội ngũ “từ Google, từ Facebook”, như thể các công ty công nghệ lớn là một sự bảo chứng cho đạo đức. Khi tôi điều tra DeepTrade, một bot giao dịch “AI” hứa hẹn lợi nhuận 200% mỗi tháng, tôi nhìn vào đội ngũ và thấy họ tự giới thiệu là “các nhà khoa học dữ liệu từ Oxbridge”. Tôi không thể xác minh một trường đại học nào từ một địa chỉ ví, nhưng tôi có thể nhìn vào hợp đồng thông minh của họ. Tôi tìm thấy một hàm selfdestruct mà chỉ admin mới có thể gọi. Điều đó nghĩa là bất cứ lúc nào, đội ngũ có thể phá hủy toàn bộ hợp đồng, kéo theo số tiền gửi vào đó. Ngoài ra, họ khóa thanh khoản trong một tháng thay vì một năm hoặc vĩnh viễn, một dấu hiệu cổ điển của một vụ kéo thảm. Khi tôi chạy mô phỏng, tôi phát hiện ra rằng bot của họ chỉ đơn giản là mua token do chính họ phát hành trên một sàn DEX. Nó không giao dịch thông minh, nó chỉ tạo thanh khoản giả. Họ đã lừa các nhà đầu tư tin rằng họ đang chạy một quỹ đầu tư có hệ thống. Tôi công bố phát hiện đó, dự án mất 80% giá trị trong hai ngày, và nhiều nhà đầu tư đã thoát ra ngoài kịp thời. Tôi không nhận được lời cảm ơn nào từ họ — họ chỉ trỏ tôi trên Twitter và gọi tôi là “kẻ phá hoại”. Và tôi chấp nhận. Bởi vì tôi biết rằng, trong một thị trường như thế này, những kẻ phá hoại sự dối trá mới là những người bảo vệ duy nhất cho số tiền của những người không có khả năng tiếp cận dữ liệu.
Bây giờ, đến phần mỉa mai nhất khi đối chiếu với cảm xúc thị trường. Cái khung N/A miêu tả một dự án không có thông tin thị trường, không có thông tin về tâm lý nhà đầu tư, không có thông tin về định giá. Và nó thừa nhận rằng nó không thể ước tính mức độ FOMO. Trong khi đó, thị trường crypto của chúng ta trong năm nay đang ở cực điểm của một chu kỳ tăng giá. Mỗi ngày, có hàng chục dự án mới được ra mắt. Mỗi ngày, có một đợt bán token được gọi là “cơ hội độc quyền”. Mỗi ngày, chúng ta được đọc một bài phân tích “góc nhìn kỹ thuật” về một đồng coin mà người viết chưa từng đọc hợp đồng thông minh. Và những bài đó vẫn thu hút hàng trăm nghìn lượt xem. Tại sao? Vì thị trường tăng giá không tha thứ cho sự nghi ngờ. Nó trừng phạt những người đứng ngoài cuộc. Nó khiến người ta cảm thấy rằng việc ngồi yên chờ đợi dữ liệu là một sự lãng phí thời gian. Và thế là họ trút bỏ sự thận trọng.
Nhưng tôi đã sống qua ba chu kỳ tăng giá và hai chu kỳ suy thoái, và thứ duy nhất tôi học được là: trong một thị trường tăng giá, sự kỷ luật của một câu trả lời “N/A - tôi không có đủ dữ liệu” trở thành một tài sản khan hiếm nhất. Hãy tưởng tượng bạn là một nhà quản lý danh mục đầu tư được giao 50 triệu USD. Bạn có hai lựa chọn: một là mua một token mà bạn không biết nhà phát triển là ai, không biết ví của họ nắm bao nhiêu phần trăm, không biết hợp đồng có lỗ hổng không. Hai là nói “tôi xin dừng lại ở đây, tôi cần dữ liệu trước”. Thị trường sẽ trừng phạt lựa chọn thứ hai bằng một sự hối tiếc khi giá tăng vọt trong một tuần. Nhưng nó sẽ cứu bạn khỏi một thảm họa có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Tôi nhớ rất rõ khi tôi phân tích FTX, tôi đã phải viết rất nhiều câu “không đủ dữ liệu để kết luận”. Nhưng tôi vẫn kết luận được bằng một loạt các câu hỏi: “Tại sao ví của Alameda nhận tiền từ sàn FTX?”, “Tại sao trong bảng cân đối kế toán của họ có một khoản đầu tư hàng tỷ đô la vào một token do chính họ phát hành?”. Những câu hỏi đó không cần dữ liệu để kết luận. Chúng cần dữ liệu để đặt ra. Và khi bạn đặt ra một câu hỏi đúng, bạn không cần phải biết câu trả lời để biết rằng có gì đó không ổn. Câu trả lời N/A chính là câu trả lời: “Tôi không thể xác nhận nó an toàn.” Và trong tài chính, một điều không thể xác nhận là an toàn thì phải được coi là rủi ro.
Phần cuối cùng của khung N/A mà tôi muốn nhấn mạnh là chuyên mục “Rủi ro”. Chuyên mục này trong các bản phân tích thông thường thường là nơi người viết chép lại một vài cảnh báo chung như “biến động giá mạnh”, “rủi ro thanh khoản”, “rủi ro quy định”. Chúng vô thưởng vô phạt. Nhưng một bảng rủi ro N/A thực sự nói với bạn rằng: “Ở đây không có một rủi ro cụ thể duy nhất nào có thể được đánh giá, vì vậy rủi ro là ở toàn bộ thông tin bạn định đưa ra quyết định dựa trên nó”. Nói cách khác, rủi ro lớn nhất của bạn là chính bạn đang cố gắng giả vờ như bạn hiểu một thứ mà bạn không hiểu. Và điều đó đúng với hầu hết các quyết định đầu tư trong thời kỳ bùng nổ của AI + Crypto mà tôi đang chứng kiến hiện nay: những dự án bot giao dịch AI thông minh, những giao thức cho vay phi tập trung có thể được quản lý bằng AI, những hệ thống danh tính số được xây dựng trên Soulbound Token và ví trí tuệ nhân tạo. Chúng hấp dẫn, nhưng phần lớn trong số chúng không có sản phẩm thực, không có dữ liệu người dùng thực, không có lịch sử hoạt động. Và thị trường tăng giá này sẵn sàng nuốt chửng chúng như thể chúng là những công ty công nghệ lớn mới nổi. Tôi đã thấy một dự án “AI quản lý tài sản” huy động được 100 triệu USD trong một vòng gọi vốn mà không hề công bố một hợp đồng thông minh nào trên mainnet. Những nhà phân tích chăm chỉ sẽ mở trang web của họ, thấy một dashboard với những biểu đồ lợi nhuận giả định, và họ viết bài khen ngợi công nghệ. Điều mà không ai viết là: hãy yêu cầu họ đưa ra một địa chỉ hợp đồng, một giao dịch trên chain, một bằng chứng mật mã nào đó. Nếu họ không thể đưa ra, câu trả lời nên là “N/A” chứ không phải là một bài phân tích dài ba nghìn từ với những lời khen ngợi thận trọng.
Tôi không nói rằng chúng ta nên từ chối phân tích tất cả những gì thiếu dữ liệu. Tất cả các loại tài sản mới đều bắt đầu bằng sự thiếu dữ liệu. Nhưng có một sự khác biệt giữa “thiếu dữ liệu vì dự án còn quá mới” và “thiếu dữ liệu vì dự án đang cố tình che giấu”. Sự khác biệt đó chỉ có thể được phát hiện bằng cách nhìn vào các dấu hiệu kỹ thuật cơ bản: hợp đồng có được xác minh trên explorer không? Mã nguồn có công khai không? Ví của quỹ có được dán nhãn không? Lịch sử giao dịch có minh bạch không? Nếu có những dấu hiệu đó, ngay cả khi chưa có dữ liệu lịch sử, bạn vẫn có một nền tảng để phân tích. Nếu không có những dấu hiệu đó, thì ngay cả một con số TVL tăng vọt trên các trang tổng hợp dữ liệu cũng vô nghĩa.
Bây giờ, hãy để tôi bước sang một góc nhìn ngược với những gì tôi vừa nói, bởi vì đó là bản chất của một nhà phân tích lạnh lùng: Tôi không khuyến khích bạn tin rằng tất cả các dự án có dữ liệu đầy đủ đều an toàn. Dữ liệu đầy đủ không có nghĩa là dữ liệu trung thực. Tôi đã gặp những dự án công bố toàn bộ mã nguồn, nhưng trong đó có một hàm backdoor được giấu tinh vi trong một thư viện tùy chỉnh. Nhóm phát triển có thể luôn miệng nói “chúng tôi minh bạch”, nhưng nếu bạn nhìn kỹ, minh bạch trên bề mặt có thể là một công cụ để đánh lạc hướng. Tương tự, một bảng N/A có thể là dấu hiệu của một AI được lập trình bởi một người quá thận trọng — hoặc một AI được huấn luyện để tránh làm mất lòng các công ty, để không dám nói xấu dự án nào. Nhưng trong một ngành đầy rẫy những nhà phân tích “toàn tri”, việc tuyên bố “tôi không biết” lại là điều hiếm hoi đến mức nó trở thành một tín hiệu tích cực. Nó cho thấy rằng người viết, hay cỗ máy viết ra bản phân tích đó, đủ can đảm để đứng trước một câu hỏi khó và nói “tôi không có khả năng trả lời”. Hãy thành thật mà nói: trong giới đầu tư, một nhà phân tích nói “tôi không biết” thường bị coi là kém cỏi. Nhưng trong giới khoa học, một nhà khoa học nói “tôi không biết” là một câu nói giải phóng. Nó mở ra cánh cửa cho việc tìm kiếm. Nó không giả vờ rằng chúng ta đang ở đích khi chúng ta mới chỉ ở vạch xuất phát. Tôi ước gì các quỹ đầu tư khi nhận được một bản phân tích dự án sẽ có một ngân sách riêng để trả cho những bản phân tích “không tìm thấy gì” — không phải vì họ muốn nghe tin xấu, mà vì họ muốn nghe sự thật. Và sự thật trong giai đoạn đầu của một công nghệ thường là một danh sách dài những chiếc hộp trống.
Trong 22 năm quan sát ngành này, tôi đã nhận ra rằng một chu kỳ đầu tư không được quyết định bởi công nghệ, mà bởi tâm lý con người. Thị trường tăng giá tạo ra một loại mù quáng đặc biệt: mọi người bắt đầu tin rằng giá trị của một tài sản không phải đến từ nền tảng kinh tế hay kỹ thuật, mà đến từ sự đồng thuận số đông. Họ nhìn thấy một đồng coin tăng giá và họ nghĩ rằng nó tăng là vì nó có giá trị. Họ không dừng lại để tự hỏi: tại sao nó tăng? Có một dòng tiền thực sự vào sản phẩm, hay chỉ là một nhóm cá voi đang đẩy giá? Trong một thị trường như vậy, những bản phân tích trung thực, những bản phân tích dám nói “tôi không biết”, sẽ trở thành những hòn đảo nhỏ giữa một đại dương của sự hưng phấn. Và rồi khi cơn thủy triều rút, tất cả những ai đang ở trên những hòn đảo bịa đặt kia sẽ chết đuối. Những hòn đảo trung thực, dù nhỏ bé, vẫn còn đó. Tôi nhìn thấy những hòn đảo đó trong một số ít các nhà phân tích mà tôi kính trọng: họ không bao giờ đưa ra một khuyến nghị dựa trên tin đồn, họ không bao giờ sử dụng cụm từ “theo tin rò rỉ”, họ không bao giờ in một hợp đồng thông minh mà họ chưa đọc. Họ dùng sự im lặng một cách có chủ đích.
Vậy thì, kết luận của tôi ở đây là gì? Một trong những câu ký hiệu tôi đã sử dụng là “— Root: Lật tẩy chính bạn”. Bởi vì nếu bạn đọc đến đây và cảm thấy khó chịu, cảm thấy rằng tôi đang nói quá nhiều về sự thiếu trung thực và quá ít về “cơ hội đầu tư”, thì bạn chính là một phần của vấn đề. Bạn đang tìm kiếm thứ gì đó để mua, để đặt cược, để làm giàu nhanh — và bạn không muốn nghe rằng không có gì thực sự đủ tốt để mua. Bạn cảm thấy N/A là một cái cớ. Nhưng tôi sẽ nói với bạn rằng: N/A là một món quà. Nó miễn cho bạn khỏi việc phải đưa ra một quyết định bốc đồng. Nó cho bạn thời gian để đặt thêm những câu hỏi. Nó khiến bạn trở thành một người kiên nhẫn. Và trong một thị trường tăng giá, sự kiên nhẫn là một thứ xa xỉ.
Khi tôi còn là một kẻ mới vào nghề, tôi đã mất tiền vì thiếu kiên nhẫn. Tôi đã mua FilePay mà không đọc kỹ tokenomics, tôi đã mua một vài dự án NFT mà không truy vết nguồn gốc khối lượng giao dịch, tôi đã từng đặt lệnh mua FTT ngay trước khi FTX sụp đổ vì tôi tin vào một phân tích “kỹ thuật” của một người tên tuổi trên mạng. Sau đó, tôi chuyển sang một chế độ làm việc khác: trước khi viết bất cứ điều gì, tôi tự đặt ra một câu hỏi — liệu một thẩm phán có chấp nhận bài phân tích này làm bằng chứng để kết tội một kẻ lừa đảo hay không? Nếu câu trả lời là “không”, tôi viết lại. Tôi thêm vào các địa chỉ ví, các tx hash, các block number, các đoạn mã. Tôi biến bài phân tích thành một tập hồ sơ pháp lý có thể xác minh. Điều đó khiến chúng trở nên khô khan hơn, nhưng nó cũng khiến chúng trở nên đáng tin hơn gấp nhiều lần so với những bài phân tích vẽ biểu đồ đẹp mắt.
Tôi muốn nhấn mạnh một điều: một bản phân tích N/A không phải là một bản phân tích vô dụng. Nó là một bản phân tích có giá trị đặc biệt trong việc phơi bày giới hạn tri thức của cả ngành. Khi một hệ thống AI từ chối phân tích vì không có đủ dữ liệu, nó đang gửi đi một thông điệp mạnh mẽ: không nên dự đoán khi không có nền tảng. Nếu các nhà phân tích con người cư xử như vậy, những vụ bê bối như FTX, như một loạt các dự án “AI” lừa đảo, có thể sẽ được giảm thiểu rất nhiều. Không phải vì những kẻ lừa đảo sẽ biến mất, mà vì chúng sẽ không có một tấm bình phong truyền thông nào để che chở cho chúng. Các nhà phân tích sẽ không còn là những người quảng bá, họ sẽ trở lại là những người điều tra.
Nhưng tôi cũng biết rằng một bản phân tích từ chối kết luận sẽ không bao giờ có thể bán được cho các trang tin tức. Nó không có tiêu đề hấp dẫn, không có cảm giác khẩn cấp. “10 lý do bạn nên tránh xa token này vì chúng tôi chưa có đủ dữ liệu” không phải là một tiêu đề có thể kiếm được triệu view. Và vì vậy, ngành của chúng ta sẽ tiếp tục chìm trong một biển suy luận chủ quan. Tôi không thể thay đổi nó. Nhưng tôi, với tư cách là một người viết, có thể lựa chọn cách cư xử của mình. Tôi có thể chọn dừng lại khi tôi không có đủ dữ liệu. Tôi có thể chọn viết một bài phân tích chỉ gồm những câu hỏi, thay vì những câu trả lời.
Vậy, đâu là điểm tích cực mà bạn có thể mang theo khi rời khỏi bài viết này? Tôi sẽ nói thế này: Hãy bắt đầu coi “Tôi không biết” là một câu trả lời hợp lệ. Hãy tạo cho mình một thói quen — khi bạn nghe về một dự án mới hấp dẫn, trước khi bạn kêu gọi vốn, trước khi bạn hỏi “làm sao để mua”, hãy dừng lại ba giây và tự hỏi: tôi có thể nói “N/A” cho mục nào của bảng phân tích của chính mình? Nếu tôi không thể trả lời câu hỏi “ai đang kiểm soát ví của dự án?”, tôi đang đặt cược một cách mù quáng. Nếu tôi không thể trả lời câu hỏi “doanh thu của dự án đến từ đâu?”, tôi chỉ đang mua một câu chuyện. Nếu tôi không thể trả lời câu hỏi “vì sao tôi nghĩ công nghệ này sẽ hoạt động?”, tôi không phải là một nhà đầu tư, tôi là một con bạc.
Một trong những câu ký hiệu mà tôi giữ cho riêng mình là “— Root: Lật tẩy “sự chắc chắn” mà thị trường đang bán cho bạn”. Bởi vì thị trường không bao giờ bán cho bạn “sự chắc chắn”. Nó chỉ bán cho bạn “khẩu vị rủi ro”. Và trong thời kỳ tăng giá, khẩu vị rủi ro đó được tô vẽ bằng những màu sắc tươi sáng. Các bản phân tích cố gắng thuyết phục bạn rằng dự án này có một “lợi thế kỹ thuật” không thể chối cãi, rằng nó sẽ là “nhà lãnh đạo thị trường trong tương lai”. Nhưng không ai có thể biết điều đó một cách chắc chắn. Sự chắc chắn mà bạn nhìn thấy trong các bản phân tích đó thường là một sản phẩm của trí tưởng tượng được củng cố bởi sự lặp lại. Và khi bạn càng đọc nhiều, bạn càng tin tưởng. Bạn quên rằng tác giả của nó có thể không bao giờ mở explorer, không bao giờ đọc hợp đồng thông minh, không bao giờ truy vết ví. Họ chỉ đơn thuần tìm kiếm trên mạng những từ khóa dự án và viết lại những gì đội ngũ phát triển đã nói.
Cách duy nhất để phá vỡ vòng lặp này là trở thành một người đọc hoài nghi. Hãy đọc một bản phân tích và tự hỏi: dữ liệu nền tảng của tác giả là gì? Anh ta có trích dẫn một địa chỉ ví không? Có đưa ra một tx hash không? Có đưa ra một bằng chứng mã hóa không? Nếu không, bài phân tích đó chỉ là một bài quảng cáo có độ dài dài hơn. Và điều đó giải thích tại sao tôi vẫn dành nhiều thời gian cho việc tự mình viết script Python, kéo dữ liệu từ Etherscan, sử dụng Dune Analytics để truy vết dòng tiền, thay vì chỉ ngồi viết bài cảm nhận. Nó chậm hơn, tốn thời gian hơn, không bao giờ mang lại cho tôi sự nổi tiếng như một tweet gây sốt. Nhưng nó mang lại cho tôi một thứ quý giá hơn — đó là không đánh mất lòng tin của chính mình. Khi tôi viết một bài phân tích, tôi có thể gửi nó cho bất kỳ ai, và chắc chắn rằng mọi câu khẳng định trong đó đều có thể được kiểm chứng bởi người đọc. Tôi không bán cho họ một giấc mơ. Tôi bán cho họ một tấm bản đồ. Và tấm bản đồ đó có thể có những vùng trống — nhưng nó không đánh lừa bạn rằng một vùng trống là một vùng đất đầy hứa hẹn.
Cuối cùng, tôi muốn trở lại với cái khung N/A mà tôi nhận được từ đồng nghiệp sáng nay. Giữa một ngành công nghiệp mà những kẻ lừa đảo thường xuyên sử dụng những bản phân tích trống rỗng để thoát tội, một hệ thống trí tuệ nhân tạo từ chối phân tích khi không có dữ liệu thực sự là một điều đáng mừng. Nó chứng minh rằng sự trung thực trí tuệ vẫn có thể được lập trình, vẫn có thể được thực hiện, vẫn có thể được sử dụng như một tiêu chuẩn. Nó cũng chứng minh rằng sự im lặng không phải là sự thiếu hiểu biết — mà là một lựa chọn. Và tôi chọn nó, lần nữa, cho bài viết này. Tôi sẽ không nói với bạn rằng hãy mua gì, bán gì, hay tránh gì. Tôi chỉ nói rằng: hãy chấp nhận những khoảng trống trên tấm bản đồ của bạn. Hãy chấp nhận rằng có rất nhiều thứ bạn không biết. Và hãy để sự thiếu hiểu biết đó là một tấm khiên, không phải một điểm yếu. Vì trong một thị trường đang phấn khích đến mức quên mất rằng công nghệ cần có thời gian để trưởng thành, người duy nhất có thể bảo vệ bạn khỏi những thảm họa tiếp theo chính là sự hoài nghi của bạn. Tôi đã mất rất nhiều thứ vì điều ngược lại. Còn bạn, bạn có thể chọn cách khôn ngoan ngay từ đầu.
Trong 22 năm quan sát ngành, tôi đã học được rằng những thứ tăng trưởng nhanh nhất thường sụp đổ nhanh nhất. Và thứ duy nhất tăng trưởng bền vững là sự hiểu biết — nhưng sự hiểu biết đó chỉ tồn tại nếu nó được xây trên nền tảng dữ liệu, dù ít dù nhiều, miễn là trung thực. Nếu bạn hỏi tôi về một dự án mà tôi không có dữ liệu, câu trả lời của tôi sẽ luôn luôn là: “N/A — và tôi không xin lỗi vì điều đó.”