Khi máy trả tiền cho máy: 19.000 tỷ USD và cuộc tái định giá Coinbase
Phan Đức
Có những buổi tối ở Mumbai, khi tôi ngồi một mình trước ba màn hình, và một con số đủ sức khiến tôi quên mất việc mình đang uống trà. Tối hôm đó, con số ấy là -6%. Cổ phiếu Coinbase giảm 6% trong phiên giao dịch sau giờ, sau khi báo cáo thu nhập quý 2 được công bố. Một nhà giao dịch mà tôi quen gọi điện cho tôi, giọng có vẻ hoảng hốt, hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra với câu chuyện vĩ đại nhất của crypto vậy?" Tôi không trả lời ngay. Tôi nhìn vào bảng số liệu, và tôi thấy một điều mà phần lớn thị trường có vẻ đang bỏ lỡ.
Sự thật mà ít người nhắc đến: Coinbase không còn là một sàn giao dịch theo nghĩa cũ. Đằng sau cú giảm 6% ấy là một sự thay đổi cấu trúc mà tôi đã theo dõi suốt ba năm qua — từ khi tôi còn là một sinh viên kỹ thuật tài chính, và sau này là một nhà tư vấn chiến lược narrative ở Mumbai. Thu nhập từ lãi suất đang giảm. Phí giao dịch biến động theo chu kỳ. Nhưng một thứ khác đang tăng lên, âm thầm và chắc chắn: doanh thu từ các dịch vụ đăng ký, từ việc nắm giữ USDC, và từ một giao thức thanh toán mà hầu hết các nhà đầu tư bán lẻ chưa từng nghe đến — x402.
Câu chuyện thật mà tôi muốn kể trong bài viết này không phải là câu chuyện về một quý kinh doanh tệ hay tốt. Nó là câu chuyện về một cuộc chuyển đổi nền tảng của toàn bộ ngành công nghiệp crypto: sự ra đời của nền kinh tế máy — nơi các tác nhân AI thực hiện thanh toán với nhau, và nơi Coinbase đang đặt cược toàn bộ tương lai của mình.
Khi tôi bắt đầu viết blog về Ethereum vào năm 2017, tôi mười sáu tuổi và tin rằng hợp đồng thông minh sẽ thay đổi tài chính. Tôi đã dành ba tháng theo dõi hơn hai mươi ICO, ghi chép lại từng câu chuyện mà các nhà sáng lập kể cho nhà đầu tư. Hồi đó, tất cả những gì tôi có là một chiếc máy tính xách tay cũ và niềm tin rằng câu chuyện hay sẽ thắng. Nhưng câu chuyện thật của năm 2017 không nằm ở công nghệ. Nó nằm ở sự phân phối: ai sở hữu kênh tiếp cận nhà đầu tư, ai kiểm soát câu chuyện, ai đứng sau sàn giao dịch. Chín năm sau, tôi nhận ra rằng điều tương tự đang lặp lại ở một tầng cao hơn: không phải cuộc chiến giữa các ICO, mà là cuộc chiến giữa các tầng thanh toán.
Trước khi đi sâu vào con số, tôi muốn nói rõ một điều. Nguồn dữ liệu mà tôi đang dựa vào là một báo cáo phân tích độc lập, không phải một tài liệu tài chính đã được kiểm toán. Hầu hết các con số — khối lượng giao dịch stablecoin của Base, số lượng thanh toán qua x402, tỷ lệ thị phần USDC — đều được nhắc đến như những khẳng định từ bài viết, không phải những dữ kiện đã được xác minh độc lập. Tôi sẽ phân tích chúng theo hai cách: thứ nhất, điều mà bài viết thực sự tuyên bố; thứ hai, điều mà tôi có thể suy luận một cách hợp lý từ những tín hiệu xung quanh.
Hãy bắt đầu từ một con số gây sốc: Base — mạng lưới Layer 2 của Coinbase — đã xử lý 19.000 tỷ USD khối lượng giao dịch stablecoin từ đầu năm đến nay. Mười chín nghìn tỷ. Con số này lớn đến mức nếu bạn cộng tất cả khối lượng giao dịch của Visa trong một năm, bạn vẫn chưa chạm tới. Nhưng tôi đã học được một bài học từ những năm theo dõi thị trường: khối lượng giao dịch và doanh thu là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Một giao thức có thể xử lý hàng nghìn tỷ USD mà vẫn không thu được một đồng phí nào, nếu cấu trúc phí của nó được thiết kế để ưu tiên tăng trưởng hơn là kiếm tiền. Và điều khiến tôi chú ý không phải là con số 19.000 tỷ, mà là sự thay đổi trong cách chúng ta kể câu chuyện về nó.
Hãy cùng tôi nhìn vào một lớp sâu hơn. Giao thức x402 được mô tả là "giao thức thanh toán cho tác nhân" — một lớp cho phép các trí tuệ nhân tạo độc lập thực hiện thanh toán mà không cần con người can thiệp. Theo báo cáo, x402 đã xử lý hơn 160 triệu giao dịch trong năm qua và chiếm tới 97% tổng khối lượng giao dịch của các tác nhân trên chuỗi. Khi tôi đọc những con số này, tôi nhớ lại một cuộc họp ở Singapore vào tháng 3 năm ngoái, nơi một nhà sáng lập quỹ đầu tư mạo hiểm nói với tôi rằng: "Thị trường đang định giá Coinbase như một sàn giao dịch. Nhưng nó thực sự là một công ty hạ tầng thanh toán." Lúc đó tôi không chắc. Bây giờ tôi bắt đầu tin anh ta.
Hãy nhìn vào cơ chế. Coinbase đang nắm giữ 20 tỷ USD USDC — chiếm hơn 30% tổng lượng cung lưu hành của stablecoin này. Đây là một con số mà hầu hết các nhà đầu tư bỏ qua vì họ quá tập trung vào khối lượng giao dịch. Nhưng hãy dừng lại một chút. Khi Coinbase nắm giữ 30% nguồn cung của một stablecoin, nó không chỉ là một khách hàng — nó là một đối tác hệ thống của nhà phát hành. Mối quan hệ này tạo ra một vòng lặp: người dùng gửi USD vào Coinbase để mua crypto; số USD đó được chuyển thành USDC; USDC đó được giữ trong ví của Coinbase hoặc chuyển lên Base để sử dụng trong các giao thức DeFi; mỗi lần USDC được sử dụng, Coinbase lại thu được phí giao dịch, phí rút tiền, hoặc lãi suất từ dự trữ. Đây không phải là một mô hình kinh doanh — đây là một cỗ máy in tiền có cấu trúc.
Nhưng tôi không muốn bạn nghĩ rằng tôi đang bán một câu chuyện lạc quan. Tôi từng mất 70% khoản đầu tư của mình trong đợt thị trường sụp đổ năm 2022, và tôi học được rằng không có gì — không một con số nào — có thể thay thế cho việc phân tích rủi ro một cách tỉnh táo. Khi tôi đọc báo cáo này, tôi nhận thấy một điều kỳ lạ: nó nói rằng Coinbase đã thu về khoảng 50% "giá trị kinh tế" của USDC trong năm qua. Nhưng định nghĩa của "giá trị kinh tế" ở đây là gì? Có phải là lãi suất từ dự trữ tiền mặt? Có phải là phí giao dịch trên Base? Hay là tổng hợp của tất cả? Báo cáo không làm rõ. Và đó chính là điều đáng lo ngại. Trong công việc tư vấn chiến lược của mình, tôi đã chứng kiến quá nhiều công ty định nghĩa "giá trị" theo cách có lợi cho câu chuyện của họ — và khi thị trường nhận ra sự khác biệt giữa định nghĩa đó và dòng tiền thực tế, sự điều chỉnh có thể rất đau đớn.
Bây giờ hãy nói về phía đối lập. Tether — công ty phát hành USDT, stablecoin lớn nhất thế giới — đang triển khai một chiến lược hoàn toàn khác. Thay vì xây dựng một hệ sinh thái khép kín, Tether đang sử dụng mạng lưới phân phối của mình trên Celo, một mạng lưới Layer 1 hướng đến người dùng di động, để đưa USAT — một loại tài sản tổng hợp của họ — vào các khu vực mà Coinbase chưa chạm tới. Con số mà báo cáo đưa ra: USAT chiếm 28% khối lượng giao dịch USDT xuyên chuỗi. Điều này nói lên điều gì? Nó nói lên rằng trận chiến trong tương lai không phải là trận chiến về công nghệ mà là trận chiến về phân phối. Tether có thể không có một Layer 2 đẹp đẽ như Base, nhưng họ có một mạng lưới các nhà tạo lập thị trường, các nhà giao dịch bán lẻ và các sàn giao dịch địa phương mà Coinbase không thể tiếp cận. Trong khi Coinbase xây dựng một pháo đài, Tether đang xây dựng một mạng lưới đường hầm.
Và rồi có Visa. Visa VSP (Visa Stablecoin Protocol) đang tìm cách đưa stablecoin vào hạ tầng thanh toán truyền thống. Tôi đã dành hai tháng nghiên cứu về đề xuất này vào cuối năm ngoái, và điều tôi nhận thấy là một sự lạc quan ngây thơ từ phía những người ủng hộ crypto. Họ nghĩ rằng Visa sẽ "hiểu" được vẻ đẹp của phi tập trung. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Visa hiểu rất rõ về phí và khối lượng — họ không quan tâm đến việc ai kiểm soát mạng lưới, họ chỉ quan tâm đến việc có thể đếm được bao nhiêu đồng đô la chảy qua sổ cái của họ. Khi một gã khổng lồ như Visa bước vào, họ không đến để chơi trò chơi của bạn; họ đến để thay đổi luật chơi.
Trong một góc khác của thị trường, dự án Augustus đang xây dựng một ngân hàng thanh toán bù trừ cho các stablecoin — một tầng hạ tầng có thể cho phép các tổ chức tài chính truyền thống tham gia mà không cần phải xây dựng mối quan hệ với từng sàn giao dịch. Khi tôi lần đầu đọc về Augustus, tôi nghĩ rằng đây chính là mảnh ghép còn thiếu. Nhưng sau đó tôi nhận ra một sự thật khó chịu: các tổ chức truyền thống không cần public chain — họ cần một lớp thanh toán có khả năng tuân thủ, có người chịu trách nhiệm, có người có thể gọi điện khi có vấn đề. Augustus có thể là một trong số ít dự án thực sự hiểu điều này, nhưng nó vẫn còn quá nhỏ và quá rủi ro để trở thành một mối đe dọa thực sự.
Quay trở lại với Coinbase. Tôi muốn phân tích một con số mà tôi cho là quan trọng nhất trong toàn bộ báo cáo: doanh thu từ thuê bao và dịch vụ hiện chiếm 48% tổng doanh thu thuần của công ty. Con số này cho thấy một sự thay đổi ngoạn mục trong cơ cấu kinh doanh. Nếu bạn nhìn vào Coinbase của năm 2021, hơn 80% doanh thu đến từ phí giao dịch — một nguồn thu phụ thuộc hoàn toàn vào khối lượng và sự biến động của thị trường. Ngày nay, gần một nửa doanh thu đến từ các nguồn ổn định hơn: phí staking, phí giữ hộ tài sản, lãi suất từ stablecoin. Điều này có nghĩa là Coinbase đang trở nên giống một ngân hàng hơn là một sàn giao dịch. Và đó chính là lý do tại sao thị trường có thể sẽ phải định giá lại cổ phiếu COIN — không phải như một công ty công nghệ chu kỳ, mà như một công ty hạ tầng tài chính.
Nhưng câu chuyện thật không nằm ở đó. Câu chuyện thật nằm ở một tầng sâu hơn — một tầng mà hầu hết các nhà phân tích phố Wall không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy. Tôi đang nói về việc Coinbase đang tạo ra một hệ điều hành tài chính cho trí tuệ nhân tạo.
Hãy tưởng tượng một thế giới trong đó các tác nhân AI — không phải con người — thực hiện giao dịch trên nền tảng của bạn. Một tác nhân AI cần thuê một GPU để chạy mô hình của nó. Nó cần trả tiền cho một API để truy cập dữ liệu. Nó cần thuê một hợp đồng thông minh để thực hiện một giao dịch hoán đổi. Trong thế giới đó, sàn giao dịch không còn là nơi con người giao dịch — nó trở thành một cỗ máy thanh toán khổng lồ, nơi hàng tỷ tác nhân trả tiền cho nhau mà không cần một tài khoản ngân hàng, không cần giấy tờ, không cần sự chấp thuận của con người. Và đó chính xác là những gì x402 đang làm.
Hãy nhìn vào các con số một lần nữa. 160 triệu giao dịch trong một năm — trung bình khoảng 438.000 giao dịch mỗi ngày. 97% thị phần giao dịch của các tác nhân trên chuỗi. Nếu bạn là một nhà đầu tư, bạn sẽ tự hỏi: những giao dịch này đến từ đâu? Chúng có thực sự là các AI agent tự động, hay chúng chỉ là các bot của con người đang tìm cách né tránh phí giao dịch? Câu trả lời có thể là cả hai. Và điều đó không làm giảm giá trị của câu chuyện. Trong lịch sử của crypto, những thứ ban đầu được tạo ra cho máy móc (như stablecoin) cuối cùng lại được sử dụng bởi con người theo những cách mà người sáng lập không lường trước được. Điều quan trọng là hạ tầng — nơi dòng tiền chảy qua — nắm giữ giá trị.
Nhưng tôi không thể không đặt ra một câu hỏi khó chịu: liệu 6% giảm giá sau giờ giao dịch có phải là dấu hiệu cho thấy thị trường không tin vào câu chuyện này? Có thể. Nhưng cũng có thể thị trường đang nhìn vào các chỉ số ngắn hạn — doanh thu quý 2 thấp hơn kỳ vọng, lãi suất giảm làm giảm thu nhập từ USDC — và bỏ qua xu hướng dài hạn. Tôi đã nhìn thấy điều này nhiều lần trong sự nghiệp của mình. Vào năm 2020, khi DeFi Summer bắt đầu, hầu hết các nhà đầu tư tổ chức đều bỏ qua Uniswap và Compound vì họ cho rằng chúng quá nhỏ. Vào năm 2023, khi AI trở thành chủ đề nóng trên thị trường chứng khoán, các nhà đầu tư crypto vẫn đang mải mê với những câu chuyện NFT đã chết. Thị trường luôn đến muộn với những câu chuyện lớn.
Hãy để tôi kể cho bạn nghe một trải nghiệm cá nhân. Vào tháng 1 năm 2025, tôi được mời tư vấn cho một quỹ đầu tư mạo hiểm đang cố gắng xây dựng một quỹ đầu tư tập trung vào AI và crypto. Họ muốn tôi giúp họ xác định "câu chuyện" nào sẽ thu hút được các nhà đầu tư tổ chức. Tôi đã phân tích hơn 20 dự án — Render Network, Fetch.ai, Bittensor, v.v. — và tôi nhận ra một đặc điểm chung: không dự án nào trong số đó có một câu chuyện hoàn chỉnh về thanh toán giữa máy với máy. Họ đều nói về việc "cung cấp sức mạnh GPU" hay "tạo ra mạng lưới tri thức", nhưng không ai nói về việc "ai trả tiền cho cái gì". Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra rằng Coinbase đang nắm giữ một vị trí độc nhất vô nhị — không phải vì công nghệ vượt trội, mà vì họ sở hữu hai trong ba thành phần quan trọng nhất: công cụ trả tiền (USDC) và cơ sở hạ tầng để chuyển tiền (Base). Thành phần thứ ba — các tác nhân AI sẵn sàng trả tiền — đang đến, nhưng Coinbase không cần phải tạo ra nó; nó chỉ cần đặt mình vào vị trí trung tâm của dòng chảy.
Điều này đưa tôi đến một phát hiện có thể đi ngược lại trực giác của nhiều người: giá trị của Base không nằm ở việc là một Layer 2 nhanh hay rẻ, mà nằm ở việc là một kênh phân phối có sẵn cho hàng triệu người dùng Coinbase. Khi Tether tung USAT lên Celo, họ phải xây dựng kênh phân phối từ đầu. Khi Visa VSP ra mắt, họ phải thuyết phục các ngân hàng tham gia. Nhưng Base chỉ đơn giản là một cái ví — người dùng Coinbase mở Base mà không cần phải suy nghĩ. Hãy nghĩ về điều này: trong thế giới của các tác nhân AI, ai là người quyết định một tác nhân sẽ sử dụng mạng nào để thanh toán? Là lập trình viên, là doanh nghiệp, hay là người dùng cuối? Trong hầu hết các trường hợp, quyết định được đưa ra bởi lập trình viên — và người lập trình viên sẽ chọn con đường ít kháng cự nhất. Con đường đó có thể là Base, không phải vì Base vượt trội hơn, mà vì nó nằm ngay trong hệ sinh thái mà họ đã sử dụng.
Tuy nhiên, tôi muốn đưa ra một cảnh báo. Bất kỳ ai từng sống qua mùa đông crypto đều biết rằng sự phân phối mạnh mẽ có thể trở thành một điểm yếu khi quy định thay đổi. Hãy nhìn vào Binance — họ từng thống trị thị trường giao dịch với một mạng lưới phân phối toàn cầu đáng kinh ngạc, và vào năm 2023, họ phải trả 4,3 tỷ USD để dàn xếp với chính phủ Hoa Kỳ. Giờ đây, giấy phép quy định đã trở thành một hào cạnh tranh — nhưng một khi bạn sở hữu một hào như vậy, bạn đồng nghĩa là bạn trở thành mục tiêu của các cơ quan quản lý. Coinbase đang đối mặt với một CUDA của riêng mình: họ càng thành công trong việc trở thành hạ tầng thanh toán cho nền kinh tế máy móc, thì họ càng phải chịu sự giám sát chặt chẽ.
Một điểm mù nữa mà tôi nhìn thấy trong câu chuyện Coinbase đó là sự phụ thuộc vào lãi suất. Khi Cục Dự trữ Liên bang tăng lãi suất, doanh thu của Coinbase từ dự trữ USDC tăng vọt. Khi lãi suất giảm, doanh thu đó co lại. Đây là một vấn đề cấu trúc mà không một chiến lược narrative nào có thể giải quyết được. Nếu bạn tin rằng câu chuyện về "nền kinh tế máy" sẽ thay thế cho thu nhập từ lãi suất, thì bạn đang đặt cược vào một điều mà chưa có bằng chứng vững chắc. Các con số về x402 có thể ấn tượng, nhưng chúng vẫn còn quá nhỏ so với 20 tỷ USD USDC trong kho bạc của Coinbase. Câu chuyện về các tác nhân AI mua GPU của nhau vẫn chỉ là một câu chuyện — nó có thể là một câu chuyện hay, nhưng thị trường thường bị ám ảnh bởi câu chuyện và bỏ qua dòng tiền thực tế.
Nếu hôm nay, tôi phải tư vấn cho một khách hàng tổ chức về việc có nên mua cổ phiếu COIN hay không, tôi sẽ nói với họ rằng hãy nhìn vào ba yếu tố sau đây. Thứ nhất, doanh thu định kỳ — nếu doanh thu từ subscription và các dịch vụ tiếp tục chiếm tỷ trọng ngày càng lớn, điều đó cho thấy sự chuyển dịch bền vững. Thứ hai, tăng trưởng khối lượng giao dịch stablecoin trên Base — nhưng phải điều chỉnh theo lãi suất, vì khối lượng cao không đồng nghĩa với doanh thu cao nếu phí bị nén. Thứ ba, sự chấp nhận của thị trường đối với x402 — nếu một ngày nào đó bạn nghe tin một ngân hàng lớn đang sử dụng x402 để thanh toán, hoặc một quỹ đầu tư toàn cầu công bố một quỹ "agentic commerce", đó là lúc câu chuyện bắt đầu được xác minh bằng dữ liệu thực.
Câu chuyện thật ở đây là gì? Tôi không còn tin vào những câu chuyện thần thoại về phi tập trung nữa. Tôi tin vào một thực tế đơn giản: trong bất kỳ hệ thống tài chính nào cũng có một người trung gian nắm giữ dòng chảy. Trong hệ thống ngân hàng truyền thống, đó là các ngân hàng trung ương. Trong hệ thống tài chính phi tập trung, đó là các giao thức thanh toán. Và trong nền kinh tế máy móc, nó có thể là Coinbase. Nhưng điều đó có tốt hay xấu? Tôi đã tìm kiếm câu trả lời trong các ghi chú của mình, trong các cuộc gặp gỡ với những người xây dựng giao thức, trong những đêm mất ngủ vì những khoản đầu tư đã mất. Và tôi nhận ra rằng không có câu trả lời tốt hay xấu — chỉ có câu hỏi về sự cân bằng.
Khi Elon Musk tuyên bố rằng Tesla có thể bắt đầu chấp nhận thanh toán bằng Dogecoin, giá của DOGE tăng vọt. Khi BlackRock ra mắt quỹ ETF Bitcoin, giá của BTC tăng vọt. Những sự kiện này cho thấy thị trường không chỉ định giá dựa trên cơ bản mà còn định giá dựa trên câu chuyện. Và câu chuyện về "nền kinh tế máy" — nơi các tác nhân AI trả tiền cho nhau mà không cần con người — có thể là câu chuyện lớn nhất mà ngành blockchain từng chứng kiến. Nó kết hợp hai xu hướng mạnh nhất: sự bùng nổ của AI và sự trưởng thành của hạ tầng thanh toán trên chuỗi. Nhưng những câu chuyện lớn như vậy thường đến trong bối cảnh có nhiều sự thổi phồng nhất.
Vậy, nhà đầu tư nên làm gì? Thay vì đưa ra một câu trả lời ngắn gọn, tôi muốn để lại một câu hỏi tu từ — câu hỏi mà tôi tự hỏi mình mỗi khi nhìn vào bảng điện tử tại văn phòng ở Mumbai: Nếu Coinbase thực sự trở thành lớp thanh toán cho toàn bộ nền kinh tế máy móc, thì ai sẽ là người giám sát nó? Chính phủ Hoa Kỳ? Một DAO không ai bỏ phiếu? Hay chính những cỗ máy đang thanh toán cho nhau? Câu chuyện vẫn còn đang viết.