BTC $79,316.9 -0.44%
ETH $2,451.68 -0.15%
SOL $101.06 -1.36%
BNB $714 -0.63%
XRP $1.4 -0.69%
DOGE $0.0846 -0.74%
ADA $0.2127 -0.28%
AVAX $7.36 -0.04%
DOT $0.8521 -3.08%
LINK $11.61 -0.04%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
74

Khi bản phân tích blockchain không có dữ liệu vẫn được xuất bản: câu chuyện hay sự thật?

Hoàng Cường
Khai thác

Những nghệ sĩ Rome từng hỏi tôi: một bức tranh để trống toàn bộ khung vẽ thì có còn là nghệ thuật không? Hồi đó tôi chưa biết trả lời. Nhưng hôm qua, khi đọc một bản phân tích blockchain dài 30 trang mà mọi mục quan trọng đều ghi N/A – thông tin không đủ, tôi chợt hiểu: trong thị trường này, ngay cả sự trống rỗng cũng có thể được đóng khung, phát hành và gọi là phân tích.

Bản báo cáo ấy không hề thiếu cấu trúc. Nó có chín chiều phân tích, bảng biểu, ma trận rủi ro, kết luận... nhưng tất cả đều trống. Không tên dự án. Không số liệu. Không lập luận. Chỉ có những dòng chú thích lặp lại: thông tin không đủ để đánh giá. Tác giả thậm chí còn viết một tuyên bố quan trọng ở đầu, cảnh báo rằng bản phân tích này không có giá trị thực thi. Vậy mà họ vẫn xuất bản nó. Và điều đó khiến tôi suy nghĩ.

Đây không phải một trò đùa. Đây là một tài liệu nghiêm túc, được viết bởi một hệ thống phân tích được lập trình để luôn luôn xuất ra kết quả, ngay cả khi đầu vào bằng không. Nó phản ánh một căn bệnh của ngành: chúng ta tôn thờ quy trình đến mức quên mất câu hỏi nội dung này có thực sự cần tồn tại hay không. Năm 2017, tôi từng dành hai tháng theo dõi 50 thành viên trong cộng đồng Status để viết một bài phân tích ICO. Nếu tôi ngồi trong phòng, tự vẽ ra một biểu đồ giả định và điền vào chỗ trống bằng trí tưởng tượng, bài viết đó chắc chắn không thể đạt 500 lượt chia sẻ. Người đọc không ngu ngốc. Họ cảm nhận được khi một bài phân tích được viết từ trái tim và dữ liệu thật, khác với một bài viết từ khuôn mẫu.

Điều kỳ lạ là, trong một thị trường tăng giá, những bản phân tích trống rỗng như thế này lại dễ được chấp nhận hơn bao giờ hết. Vì khi mọi người đang FOMO, họ không đọc để hiểu, họ đọc để được xác nhận. Họ muốn nghe rằng đồng coin họ nắm giữ sẽ lên, rằng dự án họ đầu tư có nền tảng vững chắc. Và những người viết thì muốn giữ chân độc giả, muốn ra bài đều đặn, muốn tồn tại trong dòng chảy tin tức. Thế là họ đổ vào khuôn mẫu: tiêu đề giật tân, vài dòng phân tích kỹ thuật mơ hồ, một bảng so sánh không có nguồn, rồi kết luận tiềm năng lớn nhưng cần theo dõi.

Câu chuyện này tôi đã chứng kiến rất nhiều lần. Ở Layer2, các đội ngũ gọi vốn hàng chục triệu USD dựa trên PowerPoint về decentralized sequencing – một khái niệm đẹp đẽ nhưng sau hai năm vẫn chưa có sequencer thật sự phi tập trung chạy trên mainnet. Tôi không nói rằng tất cả đều lừa đảo. Tôi nói rằng câu chuyện đang đi trước dữ liệu, và các bản phân tích đang tiếp tay bằng cách tô vẽ thay vì chỉ ra khoảng trống.

Core insight: Khi một bản phân tích không có thông tin mà vẫn được xuất bản, giá trị thực sự của nó không nằm ở nội dung, mà nằm ở tín hiệu: tác giả đang ưu tiên hình thức hơn sự thật. Một nền công nghiệp chấp nhận những ấn phẩm rỗng như vậy đang tự đào hố cho chính mình.

Tôi nhớ vào năm 2020, khi tổ chức workshop DeFi cho 30 người dùng mới, tôi nhận ra một điều: người dùng không phân biệt được phân tích và quảng cáo. Họ thấy một bài viết dài với biểu đồ là tin. Họ thấy chữ N/A là lỗi. Chúng ta đã đào tạo cả một thế hệ nhà đầu tư để tin rằng những con số phức tạp đồng nghĩa với sự đúng đắn. Khi một báo cáo có chín phần, hai mươi bảng biểu, mười lăm chỉ số đánh giá, nó sẽ trông chuyên nghiệp, dù toàn bộ phần thân đều trống. Đây chính là cách narrative – câu chuyện – vận hành thị trường: nó không cần dữ liệu, nó chỉ cần một hình dạng quen thuộc của sự tin cậy. Năm ngoái, khi tôi phát triển framework Narrative Mapping và cho 500 người thử nghiệm, dữ liệu phản hồi cho thấy 80% trong số họ thích một câu chuyện sai lệch nhưng giàu cảm xúc hơn một bảng dữ liệu chính xác vô hồn. Điều đó nguy hiểm ra sao, chúng ta đều thấy.

Thế nhưng, có một cách nhìn khác. Một bản báo cáo trống rỗng nhưng trung thực có thể đáng giá hơn một bản phân tích bịa đặt. Thị trường crypto không thiếu những bài viết dài, chắc chắn, với đầy đủ số liệu... được chế tác hoàn hảo từ những con số sai. Ngược lại, một tài liệu dám nói tôi không biết là một biểu hiện hiếm hoi của sự liêm chính. Nó cho chúng ta thấy ranh giới giữa tri thức và ảo tưởng. Điều đáng sợ không phải là báo cáo N/A. Điều đáng sợ là các nhà đầu tư sẽ không bao giờ nhìn thấy nó, bởi vì nó không đủ giật tên để được lan truyền. Trong khi một tin đồn thiếu căn cứ về một dự án nào đó có thể đẩy giá tăng hai mươi phần trăm chỉ sau một đêm.

Những nghệ sĩ Rome từng hỏi tôi về điều gì làm nên giá trị của một tác phẩm. Tôi đã trả lời: không phải chi tiết hay kỹ thuật, mà là sự chân thật của người tạo ra nó. Một bức tranh vẽ sai nhưng thành thật về cái sai của mình vẫn chạm đến người xem. Một bản phân tích ghi N/A một cách công khai cũng vậy. Nó không cố thuyết phục bạn mua thứ gì. Nó chỉ đơn giản nói rằng: đừng vội tin vào những gì chưa được kiểm chứng.

Câu trả lời nằm ở cách ta kể chuyện. Kể chuyện không sai. Vấn đề là chúng ta đang kể những câu chuyện không có nguyên liệu, rồi bọc chúng trong những biểu đồ đẹp đẽ. Khi thị trường tăng, người ta không cần một bài phân tích dài. Họ cần một người dám đứng lên nói: phần này tôi không đủ dữ liệu, phần này tôi không thể kết luận. Sự trống rỗng, nếu được sử dụng đúng cách, sẽ là thứ phân tích trung thực nhất mà thị trường từng có. Vậy nên tôi hỏi bạn, những người đang đọc những dòng này: bạn đang tìm kiếm sự thật, hay một câu chuyện khiến bạn an lòng?