BTC $79,334 +0.61%
ETH $2,448.04 +0.66%
SOL $101.6 -0.06%
BNB $715.4 +0.56%
XRP $1.41 +1.02%
DOGE $0.0851 +1.87%
ADA $0.2143 +1.85%
AVAX $7.37 +0.81%
DOT $0.8570 -2.19%
LINK $11.62 +1.64%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
74

Cuộc chiến thuế 50% Mỹ-Canada: Khi thế giới phi tập trung phải đối mặt với một thế giới tập trung hơn

Lý Thủy
Thợ đào
Tôi đã từng nghĩ, blockchain là một ốc đảo. Một nơi mà những quy tắc của thế giới cũ—biên giới, thuế quan, những cuộc chiến tranh thương mại—không thể chạm tới. Tôi đã tin vào điều đó, như một tín đồ. Nhưng rồi, một bản tin từ Crypto Briefing về cuộc đàm phán vào phút chót giữa Mỹ và Canada, với một hạn chót cho mức thuế 50% đã khiến tôi tỉnh giấc. Bản tin đó, nó không nói về Bitcoin. Nó không nói về Ethereum. Nó nói về một thứ còn cũ kỹ hơn nhiều: thuế quan. Nhưng sự hiện diện của nó trên một trang tin về crypto, như một lời nhắc nhở rằng ngay cả những vùng đất hứa của chúng ta cũng không thể thoát khỏi bóng ma của chủ quyền quốc gia. Và điều đó, đối với một người đã dành cả sự nghiệp để xây dựng các hệ thống quản trị phi tập trung, là một tín hiệu đáng báo động. Nó giống như việc bạn đang xây một ngôi nhà bằng kính, và bỗng nhiên bạn nhận ra rằng mảnh đất dưới chân mình thuộc về một người khác, và người đó có thể ra lệnh phá dỡ bất cứ lúc nào. Hãy nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Mỹ và Canada, hai nền kinh tế gắn kết với nhau như một cặp song sinh. Mỹ là đối tác thương mại lớn nhất của Canada, và Canada là đối tác lớn thứ hai của Mỹ, chỉ sau Trung Quốc. Họ có một hiệp định thương mại, USMCA, được thiết kế để tạo ra một sân chơi công bằng. Nhưng rồi, một cuộc khủng hoảng nảy sinh. Ontario, một tỉnh của Canada, áp dụng phụ phí điện. Và Mỹ đáp trả bằng một lời đe dọa: một mức thuế 50% đối với hàng hóa Canada. Đây không phải là một cuộc chiến tranh thương mại thông thường. Đây là một cuộc 'brinkmanship', một chiến thuật đẩy đối thủ đến bờ vực của sự sụp đổ để giành lợi thế. Và đối với chúng ta, những người đang sống trong thế giới của các hợp đồng thông minh và DAO, điều này có một ý nghĩa sâu xa. Điều gì sẽ xảy ra nếu một DAO của bạn, với tài sản trị giá hàng triệu đô, lại phụ thuộc vào một giao thức mà trụ sở chính của nó nằm ở một quốc gia đang bị áp thuế 50%? Các giao thức tài chính phi tập trung (DeFi) không tồn tại trong chân không. Chúng dựa trên các stablecoin, mà bản thân chúng lại là những con tin của hệ thống tài chính truyền thống. Một stablecoin như USDC, dù được thiết kế để phi tập trung, nhưng giá trị của nó lại được neo vào đồng đô la Mỹ, một đồng tiền chịu sự chi phối của Cục Dự trữ Liên bang (Fed). Và Fed, như chúng ta đã biết, có thể bị ảnh hưởng bởi lạm phát do thuế quan gây ra. Một mức thuế 50% có thể đẩy lạm phát lên, buộc Fed phải tăng lãi suất, và điều đó sẽ làm suy yếu thanh khoản trên toàn thị trường, bao gồm cả thị trường crypto. Đó là một chuỗi phản ứng dây chuyền mà không một hợp đồng thông minh nào có thể kiểm soát được. Tôi nhớ lại năm 2021, khi tôi tham gia dự án NFT 'Mekong Art'. Nó là một cộng đồng đẹp đẽ, với những nghệ sĩ tài năng, và tôi đã tin rằng nó sẽ thay đổi cuộc chơi. Tôi đã đầu tư 500 USDT, một số tiền không nhỏ đối với tôi lúc bấy giờ. Nhưng rồi, nhóm sáng lập đã rug pull. Họ biến mất, và tôi mất trắng. Lúc đó, tôi đã đổ lỗi cho sự thiếu hiểu biết của bản thân. Nhưng bây giờ, nhìn lại, tôi thấy đó là một bài học về sự tập trung quyền lực. Một nhóm nhỏ người, với quyền truy cập vào multisig, có thể phá hủy toàn bộ cộng đồng. Và cuộc khủng hoảng thuế quan Mỹ-Canada này cũng tương tự như vậy. Nó cho thấy rằng sức mạnh thực sự vẫn nằm trong tay các quốc gia, những người có thể, chỉ bằng một sắc lệnh, phá vỡ những cấu trúc mà chúng ta đã mất hàng năm trời để xây dựng. Vậy, chúng ta phải làm gì? Đây là lúc mà vai trò của một 'DAO Governance Architect' như tôi trở nên quan trọng. Chúng ta không thể chỉ xây dựng các giao thức dựa trên giả định rằng thế giới sẽ luôn ổn định. Chúng ta phải thiết kế chúng để chống chọi với những cú sốc từ bên ngoài. Điều này có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là chúng ta cần các DAO có khả năng chống lại sự kiểm duyệt, có thể di chuyển tài sản của mình một cách nhanh chóng khi một quốc gia trở nên thù địch. Nó có nghĩa là chúng ta cần các stablecoin thực sự phi tập trung, không bị neo vào một đồng tiền quốc gia duy nhất. Và nó có nghĩa là chúng ta cần các cơ chế quản trị có thể phản ứng nhanh với các sự kiện địa chính trị, giống như một 'kill switch' được kích hoạt bởi một oracle phi tập trung. Nhưng tôi cũng muốn nói về một điều ngược đời. Trong khi chúng ta sợ hãi sự tập trung hóa của các quốc gia, thì chính sự phi tập trung hóa của chúng ta lại đang tạo ra những điểm yếu mới. Hãy nhìn vào các DAO. Chúng ta tự hào về sự phi tập trung của mình, nhưng trên thực tế, quyền lực lại tập trung vào tay một số ít người nắm giữ token lớn, hoặc những người có ảnh hưởng (KOL) mà cộng đồng ủy quyền cho. Điều này có nghĩa là một cuộc tấn công có chủ đích vào một vài cá nhân có thể làm tê liệt toàn bộ giao thức. Và khi một cuộc khủng hoảng như thuế quan 50% xảy ra, những người có quyền lực này sẽ hành động vì lợi ích của riêng họ, chứ không phải vì lợi ích của cộng đồng. Tôi đã từng đề xuất một hệ thống biểu quyết dựa trên danh tiếng (reputation voting) cho DAO 'Vietnam DeFi Collective', nhưng nó đã bị từ chối vì cho là 'không thực tế'. Nhưng tôi vẫn tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi cái bẫy của sự tập trung hóa ngụy trang. Cuối cùng, tôi muốn nói về điều mà tôi cho là quan trọng nhất. Cuộc khủng hoảng Mỹ-Canada này không phải là một thảm họa. Nó là một lời nhắc nhở. Một lời nhắc nhở rằng thế giới mà chúng ta đang xây dựng, dù có phi tập trung đến đâu, vẫn là một phần của một thế giới lớn hơn, nơi mà các quốc gia, với tất cả sức mạnh và sự điên rồ của chúng, vẫn đang nắm quyền kiểm soát. Và thay vì chạy trốn khỏi thực tế đó, chúng ta nên đối mặt với nó. Chúng ta nên thiết kế các hệ thống của mình để có thể tồn tại trong một thế giới đầy biến động, chứ không phải chỉ trong một thế giới lý tưởng. Hãy nhìn vào những gì đang xảy ra với Canada. Nếu mức thuế 50% được áp dụng, Canada sẽ bị tổn thương nặng nề. Nhưng điều đó cũng sẽ thúc đẩy họ đa dạng hóa các đối tác thương mại của mình, tìm kiếm những kết nối mới với châu Á và châu Âu. Và điều đó, đối với chúng ta, là một cơ hội. Một cơ hội để xây dựng những cây cầu mới, những cây cầu không dựa trên biên giới, mà dựa trên các giao thức. Một thế giới nơi mà một người nông dân ở Ontario có thể bán sữa của mình cho một người tiêu dùng ở Berlin thông qua một hợp đồng thông minh, mà không cần phải lo lắng về một mức thuế 50% từ Washington. Đó là tầm nhìn của tôi. Và tôi sẽ không từ bỏ nó. Bởi vì tôi đã thấy, trong những thất bại của mình, rằng con đường duy nhất để tiến lên là phải kiên cường hơn, thông minh hơn, và trên hết, phải luôn nhớ rằng: chúng ta đang xây dựng một thế giới mới, nhưng chúng ta vẫn đang sống trong thế giới cũ. Và ranh giới giữa hai thế giới đó, mỏng manh hơn chúng ta tưởng.