Một con số ám ảnh các nhà giao dịch dầu thô: 150-200 USD/thùng. Đối với thị trường tiền điện tử, nó không chỉ là một con số trên màn hình Bloomberg. Tôi đã nhìn thấy điều gì đó tương tự vào năm 2020 khi thanh khoản DeFi khô cạn sau sự sụp đổ của Black Thursday. Nhưng lần này, câu chuyện khác. Đây không phải là một sự kiện black swan nội bộ. Nó đến từ bên ngoài: một cú sốc địa chính trị có khả năng tái cấu trúc lại toàn bộ bản đồ thanh khoản của tài sản kỹ thuật số.
Hãy tưởng tượng: Eo biển Hormuz, huyết mạch của 1/3 lượng dầu thô vận chuyển bằng đường biển toàn cầu, bị đóng cửa. Không phải do tai nạn hay thiên tai, mà do một quyết định chính trị có chủ đích. Một kịch bản mà các nhà phân tích địa chính trị gọi là "sự leo thang triệt để". Tôi, với tư cách là một nhà nghiên cứu Zero-Knowledge, không quan tâm đến các bài phát biểu chính trị. Tôi quan tâm đến dữ liệu trên chuỗi và các lỗ hổng trong cấu trúc thị trường. Và dữ liệu cho thấy một điều: hầu hết mọi người đang đánh giá thấp sự tàn phá mà một cú sốc năng lượng kiểu này có thể gây ra cho hệ sinh thái tiền điện tử.
Bối cảnh rất rõ ràng. Eo biển Hormuz là nút thắt cổ chai năng lượng của thế giới. Mỗi ngày, khoảng 21 triệu thùng dầu đi qua đây. Đóng nó đồng nghĩa với việc loại bỏ khoảng 3% nguồn cung dầu toàn cầu. Nhưng tác động thực tế sẽ lớn hơn nhiều do hiệu ứng đầu cơ và tích trữ hoảng loạn. Giá dầu có thể tăng vọt lên 150-200 USD/thùng, thậm chí cao hơn nếu sự cố kéo dài. Đối với thị trường tiền điện tử, điều này có nghĩa là gì? Mối tương quan giữa Bitcoin và các tài sản rủi ro, bao gồm cả dầu mỏ, là rất yếu trong ngắn hạn. Nhưng thanh khoản là vấn đề. Khi giá dầu tăng vọt, các quỹ phòng hộ và nhà đầu tư tổ chức sẽ bán tháo mọi thứ để trang trải các cuộc gọi ký quỹ và tìm kiếm thanh khoản. Tôi đã thấy điều này vào tháng 3 năm 2020, khi sự sụp đổ của thị trường dầu mỏ gây ra một đợt bán tháo toàn cầu, kéo Bitcoin từ 8.000 USD xuống 3.600 USD chỉ trong vài ngày. Lần này, kịch bản có thể tồi tệ hơn, bởi vì cú sốc đến từ một sự kiện địa chính trị có chủ đích, không phải từ một đại dịch.
Điểm mấu chốt trong phân tích của tôi là sự khác biệt giữa tác động trực tiếp và gián tiếp. Tác động trực tiếp lên tiền điện tử là không đáng kể. Các thợ đào Bitcoin có thể phải đối mặt với chi phí năng lượng cao hơn, nhưng điều này không đủ để làm sụp đổ mạng lưới. Vấn đề nằm ở tác động gián tiếp: sự tháo chạy khỏi tài sản rủi ro và khủng hoảng thanh khoản toàn cầu. Khi giá dầu tăng vọt, lạm phát tăng, và các ngân hàng trung ương buộc phải thắt chặt chính sách tiền tệ. Lãi suất tăng, dòng vốn chảy khỏi các thị trường mới nổi và tài sản đầu cơ như tiền điện tử. Đây là một cơ chế đã được chứng minh. Tôi đã kiểm tra dữ liệu giao dịch trên chuỗi cho thấy sự sụt giảm tương quan giữa Bitcoin và S&P 500 trong các cuộc khủng hoảng năng lượng trước đây, nhưng sự sụt giảm này không có nghĩa là Bitcoin là một nơi trú ẩn an toàn. Nó chỉ đơn giản là thanh khoản biến mất, và giá giảm.
Nhưng có một góc nhìn khác, phản trực giác, mà hầu hết các nhà phân tích bỏ qua. Trong một kịch bản như vậy, các giải pháp DeFi và tài chính phi tập trung có thể trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Tại sao? Bởi vì hệ thống tài chính truyền thống sẽ hỗn loạn: các lệnh trừng phạt, kiểm soát vốn, sự sụp đổ của các tổ chức tài chính trung gian. Tiền điện tử, với bản chất không biên giới và khả năng chống kiểm duyệt, có thể trở thành một cứu cánh cho những người muốn bảo toàn tài sản hoặc chuyển tiền qua biên giới. Tôi đã thấy một sự gia tăng đáng kể trong việc sử dụng stablecoin và các nền tảng DeFi trong cuộc khủng hoảng ngân hàng ở Lebanon và Argentina. Một cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu có thể thúc đẩy một làn sóng áp dụng tương tự, nhưng ở quy mô lớn hơn nhiều. Điểm mù ở đây là: trong khi thị trường chứng khoán và trái phiếu sụp đổ, một phân khúc nhất định của thị trường tiền điện tử – đặc biệt là các giao thức DeFi cung cấp dịch vụ tài chính không cần cấp phép – có thể chứng kiến sự tăng trưởng đột biến. Không phải vì chúng là nơi trú ẩn an toàn, mà bởi vì chúng là giải pháp thay thế duy nhất còn hoạt động.
Từ góc nhìn của một nhà nghiên cứu bảo mật, tôi thấy một rủi ro lớn hơn: các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng. Cuộc xung đột địa chính trị này sẽ mở rộng ra không gian mạng. Iran và các lực lượng ủy nhiệm của nó có khả năng tiến hành các cuộc tấn công mạng nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Mỹ. Điều gì xảy ra nếu hệ thống đường ống của Mỹ bị tấn công? Điều gì xảy ra nếu các sàn giao dịch tiền điện tử và các giao thức DeFi trở thành mục tiêu? Sự hoảng loạn do một cuộc tấn công mạng thành công vào một nền tảng lớn như Uniswap hoặc Binance có thể gây ra sự sụp đổ thanh khoản thậm chí còn tồi tệ hơn so với cuộc khủng hoảng năng lượng. Đây không phải là một kịch bản viễn tưởng. Tôi đã kiểm tra mã nguồn của nhiều giao thức và thấy rằng hầu hết chúng đều không được chuẩn bị cho một cuộc tấn công phối hợp từ một quốc gia.
Kết luận: Sự kiện này sẽ không phá hủy tiền điện tử, nhưng nó sẽ định hình lại nó một cách triệt để. Sự phụ thuộc vào thanh khoản từ thế giới truyền thống sẽ bị phơi bày. Những người lười tính, những người nghĩ rằng chỉ cần mua và nắm giữ là đủ, sẽ bị thanh lý. Impermanent loss là cái bẫy của kẻ lười tính, và cú sốc vĩ mô này sẽ là bài kiểm tra cuối cùng. Câu hỏi đặt ra là: liệu các giải pháp phi tập trung có đủ mạnh để tồn tại và phát triển trong một thế giới hỗn loạn, hay chúng sẽ sụp đổ dưới sức nặng của chính sự phụ thuộc vào cơ sở hạ tầng của thế giới cũ?